CHỢ CỐC LẾU

Tỉnh/Thành: Lào Cai

Chợ Cốc Lếu: Cần là có Mất mấy ngàn xe ôm để đi từ ga tàu đến cửa khẩu, tôi được chứng kiến sự nhộn nhịp của một nơi giao thương hàng hóa lớn nhất miền Tây Bắc. Theo lời rỉ tai một số người dân ở Lào Cai, tôi đến chợ Cốc Lếu để mục kích một nơi được coi là nguồn hàng lớn với dân mê vũ khí. Chợ Cốc Lếu đồ sộ và sầm uất bên bờ sông Hồng. Với 2 khu A và B, là chợ đầu mối của TP Lào Cai trẻ. Nguồn hàng ở đây đúng là “thượng vàng hạ cám”, nói như nhiều người là “cần là có, mó là thấy”. Cũng dễ hiểu khi người dân trên này “khoe” với tôi là có quá nửa dân Lào Cai dùng hàng lậu! Lang thang trong khu vực bán hàng lưu niệm của khu A, chưa kịp bày tỏ ý định thì tôi đã nhận được một lời mời. Một thanh niên bán hàng tầm 30 tuổi, đưa mắt đầy ngụ ý: “Mua kiếm không chú em?”. Tôi gật đầu. Chỉ chờ có thế, anh ta kéo ngay tôi trong quầy hàng. Anh nhẹ nhàng lôi ra dưới đống hàng hóa một bì gai nặng trịch. Khi nút dây vừa được cởi ra thì một đống vũ khí được tuồn ra nghe leng keng đến gai người. Thôi thì đủ các loại, từ loại mã tấu thường thấy trong các bộ phim đến những thanh đao to bản, dài đến 1,2m. Kiếm thì đủ loại: Đông, Tây đều có, từ loại kiếm của phương Tây, lưỡi nhỏ bằng ngón tay, dài ngoằng đến đoản kiếm của Nhật Bản mà các võ sĩ đạo hay dùng. Mặt hàng kiếm là đa dạng nhất, có thể nói mẫu mã, kiểu dáng nào cũng có. Còn có cả loại “hàng độc” chỉ có trong phim chưởng như song trường kiếm, kiếm được điêu khắc rồng phượng... Anh ta khoe thêm một đôi búa to bản, mà theo anh là bán rất chạy. Giá cả cũng đa dạng tùy từng loại. Kiếm giá từ 40.000 đồng đến 300.000 đồng, đôi búa giá 220.000 đồng, đôi song đao được hét với giá 250.000 đồng. Ngoài ra còn các “phụ kiện” như giá treo (giá treo đôi búa 60.000 đồng), dây quấn để trang trí kiếm và dây đeo tay cho đẹp. Tôi gõ thử những thanh kiếm vào với nhau, thì anh bán hàng đã lên tiếng: “Toàn bằng kim loại xịn hẳn hoi đấy, không phải đồ chơi đâu mà lo. Người ta mua hà rầm để... trang trí (!)”. Tôi nói: “Chỉ sợ không mang được về Hà Nội. Lên tàu bị bắt thì toi. Vũ khí chứ có phải đùa đâu!”. Mới nghe thế, anh ta đã cười: “Không phải lo, cứ bỏ vào trong vali hay balô, chẳng ai kiểm tra đâu. Mua đi, anh bán rẻ cho đôi búa về treo!”. Lấy lý do còn phải đi chơi nhà bà con nên tôi hẹn anh ta khi nào về sẽ ra mua mấy món. Qua khảo sát, tôi phát hiện trong chợ có không dưới 10 cơ sở bán “hàng lạnh”. Thậm chí có gian hàng còn có cả một kho chứa, khách nào có nhu cầu tha hồ vùng vẫy trong đống vũ khí đủ loại để chọn lựa. Tại chợ, tôi gặp được một nhóm thanh niên đang học ở Yên Bái, tranh thủ ngoại khóa lên đây mua hàng. Chiến, anh chàng trông rất đàn ông, khoe với tôi một cái mà cậu gọi là “bơm xe đạp”. Quả thật, nếu ai không biết thì cũng chỉ nghĩ nó là loại bơm xe thường hay ghim trên ghi đông ở chiếc xe đạp đời cũ. Nó dài 40 cm, đường kính cỡ độ 2,5 cm, màu đen, nhưng khi xoay nhẹ đầu cái “bơm” này, sau tiếng “tách”, Chiến lôi ra một lưỡi kiếm sáng choang, sắc lẹm. Cậu bảo: “Em chỉ mua để chơi thôi, với lại trông cái này cũng hay, có thể tự vệ được! Đi đâu cầm theo cho yên tâm!”. Trong nhóm, 2 người nữa cũng mua thanh kiếm giống hệt. Có một người mua 1 thanh đoản kiếm dài 30 cm giắt ở hông rồi lôi ra múa máy loang loáng. Chiến chia sẻ kinh nghiệm: “Ở đây cũng nói thách ghê lắm! Đòi 10 cứ trả 6 - 7 là bán. Cái “bơm xe đạp” đòi 100 ngàn đồng, em trả 60 chục bán liền. Thế mà còn bị “hớ” vì thằng kia mua có 50.000 đồng!”. Cậu cho biết bạn của cậu ở dưới Yên Bái vẫn thỉnh thoảng lên trên này săn hàng, treo đầy phòng trọ... trang trí cho đẹp!

Tour đi qua Chợ Cốc Lếu